 |
|
|
|
Nhân ngày 2/9: Đôi điều bí ẩn của Cung đình Hà Nội và Thái thú Ba Đình hiện nay
|
|
|
|
|
Đường đi và vị thế của ông Thủ tướng Việt Nam quả là có một quá trình đầy bí ẩn, đầy những bàn tay sắp đặt, rộng mở song hành với sự thao túng và lộng quyền của Tổng cục II trong tay Nguyễn Chí Vịnh.
Bài viết dưới đây từ cuối năm 2006 đã được chuyển tải trên một số trang web. Tác giả với bút danh là Hoàng Dũng, đã từng là cán bộ của Văn phòng Trung ương Đảng.
Trong báo chí tự do, người ta thường nói: quan trọng không phải người viết là ai, mà là viết như thế nào và viết về cái gì?
Qua trải nghiệm thực tế của bản thân, từ bạn hữu và những người thân thuộc trong gia đình đã hoặc đang nắm giữ nhiều vị trí khác nhau trong bộ máy nhà nước Việt Nam cộng sản, cho thấy những thông tin của ông Hoàng Dũng có tính thuyết phục cao. Bởi vì, những dữ kiện mà ông đưa ra hoàn toàn có khả năng kiểm chứng vì liên quan đến người thật, việc thật và vẫn còn các nhân chứng sống.
|
|
|
|
|
|
Trung Quốc mất dần lợi thế kinh tế
|
|
|
|
|
Theo thống kê của bộ Lao Ðộng Xã Hội Trung Quốc lớp tuổi từ 60 trở lên chiếm 11% dân số vào năm 2005, đến năm 2020 sẽ chiếm hơn 17%. Tới năm 2030, tức là 20 năm nữa, sẽ có 351 triệu người Tầu già hơn 60 tuổi, chiếm gần một phần tư dân số (23%). Người già không làm việc nữa, bọn trẻ phải nuôi. Vào năm 2005 cứ 5 người làm việc nuôi một người nghỉ hưu; tới năm 2030 vì số người già tăng lên, cứ 2 người làm việc là phải nuôi một người nghỉ hưu. Ít người làm việc hơn thì kinh tế tăng chậm hơn, ai cũng hiểu. Mười năm trước vào năm 2000, lợi tức bình quân tăng 5.3% một năm. Nhưng đến năm 2020 tức là trong 10 năm nữa tỷ lệ gia tăng sẽ chỉ còn 2.9%. Nhìn vào thành phần các lứa tuổi trong dân số thì ở Á châu Nhật Bản cũng giống như Trung Quốc. Còn Việt Nam, Ấn Ðộ trái lại, là những quốc gia trẻ trung đang lên.
|
|
|
|
|
|
Từ một bài của báo “Công an Nhân dân”: Đảng CS Việt Nam bắt đầu thay đổi đối sách với Trung Quốc?
|
|
|
|
|
Đã từ lâu, đặc biệt hơn một thập niên nay, người Việt trong và ngoài nước rất căm phẫn trước thái độ khiêu khích ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông: bắt bớ, tra tấn ngư dân Việt Nam, tăng cường tuần tra quân sự và tập trận với quy mô lớn trên các vùng biển tranh chấp, cắm cờ dưới đáy biển Đông, cùng với những tuyên bố thường xuyên mang tính răn đe Việt Nam.
Bên cạnh đó, dư luận xã hội bức xúc và bất bình khi thấy lãnh đạo Đảng CS Viêt Nam nhún nhường quá đáng, thậm chí đứng về phía Trung Quốc. Cụm từ “Thái thú Ba Đình” đã trở thành quen thuộc trên các văn đàn và báo giới tự do.
|
|
|
|
|
|
Xóa bỏ hận thù: tại sao không?
|
|
|
30/08/2010.
|
|
Phan-Kiến-Quốc
|
|
|
Làm như thế có thực sự xóa bỏ hận thù? Tôi nghĩ là cần nhưng chưa đủ. Đây là một vết thương nhức nhối đã kéo dài quá lâu nên không thể một sớm một chiều có thể biến mất, nhưng nếu không bắt đầu bây giờ thì chu kỳ 5 năm sau, kỷ niệm 40 năm chấm dứt chiến tranh, chúng ta lại phải đọc lại những “bài luận cấp 2” mà mọi người đã thuộc lòng.
Và đã làm là làm đến nơi đến chốn. Tất cả hai điều trên phải được luật hóa chứ không phải là những lời kêu gọi suông hoặc những nghị quyết không có giá trị pháp luật.
Để kết thúc, tôi xin lấy lại lời của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt vào năm 2005: "ngày 30/4/75 là ngày có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn, đó là một vết thương chung của dân tộc".
|
|
|
|
|
|
TỪ ĐẠI HỘI NHÀ VĂN ĐẾN ĐẠI HỘI DÂN CHÚA
|
|
|
29/08/2010.
|
|
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm
|
|
|
Đại hội các Nhà Văn vừa nói trên đây khiến tôi liên tưởng tới một Đại hội khác sẽ diễn ra tháng 11 tới đây, đó là Đại hội Dân Chúa. Chẳng phải tôi không biết đến những gì là tích cực mà mọi thành phần dân Chúa đã và đang góp phần xây dựng để Giáo Hội Việt Nam được như hôm nay. Nhưng điều tôi e ngại, là những thành công đạt được sẽ ru ngủ chúng ta, không cho chúng ta can đảm nhận ra những yếu kém cần khắc phục, những sai lầm cần sửa chữa. Nếu theo lời Trần Mạnh Hảo, chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước, thì cũng chỉ có sự thật mới giải phóng được Giáo Hội Việt Nam hôm nay . Và cùng với Trần Mạnh Hảo tôi cũng xin được chỉ ra ba sự thật
|
|
|
|
|
|
Việt Nam giữa cuộc xung đột Mỹ-Hoa
|
|
|
28/08/2010.
|
|
Ngô Nhân Dụng
|
|
|
Vào giữa thế kỷ 20 các cựu thuộc địa ở Á Châu mới giành được độc lập đều đứng trước hai lựa chọn chiến lược. Thứ nhất là phát triển đất nước theo mô thức kinh tế nào. Thứ hai là liên kết với những cường quốc nào trong một thế giới đầy tranh chấp. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã chọn nhầm trong cả hai quyết định chiến lược đó. Họ chọn đường lối phát triển theo Liên Xô, sau phải xóa bỏ. Họ chọn liên kết với Nga và Trung Cộng, với kết quả bây giờ muốn đòi lại các đảo ở Hoàng Sa cũng há họng mắc quai.
Muốn xóa bỏ những lỗi lầm quá khứ, bây giờ là lúc phải làm lại từ đầu. Chính sách ngoại giao của nước ta không thể đặt trên nền tảng “huynh đệ” hay “đồng chí” mà phải hoàn toàn đặt trên quyền lợi quốc gia.
|
|
|
|
|
|
Như thế nào mới là “có cái gì mới”, thưa ông Chủ tịch Quốc hội?
|
|
|
28/08/2010.
|
|
Đinh Kim Phúc
|
|
|
Hôm nay, ngày 26/8/2010, đọc xong bài “Đề nghị báo cáo Quốc hội tình hình Vinashin” của tác giả Lê Kiên trên báo Tuổi Trẻ tôi sợ mình nhầm nên đã đọc lại nhiều lần từng câu, từng chữ, nhưng tôi không nhầm vì trên báo Lao Động Online cũng đăng lại như thế.(10)
Cho nên, tôi mạo muội xin hỏi một câu: Như thế nào mới là “có cái gì mới”? Thưa ông Chủ tịch Quốc hội.
Thưa ông, cái tin này có mới không: “Hôm thứ Năm 26/8, chính quyền Trung Quốc tuyên bố một tàu ngầm nhỏ, có người điều khiển của họ đã “cắm lá quốc kỳ dưới đáy biển Nam Hải”, tức Biển Đông theo cách gọi của Việt Nam.
Hãng Reuters cùng ngày trích nguồn Trung Quốc nói đây là vùng biển “Trung Quốc va chạm với Hoa Kỳ và các nước Đông Nam Á vì lý do tranh chấp lãnh thổ”.(11)
|
|
|
|
|
|
Đằng sau bài nói chuyện của ông Lưu Á Châu
|
|
|
|
|
Tính chất bá quyền nước lớn của người Trung Quốc vẫn còn hoang dã. Nó phong kiến nó hoang dại khác xa với Mỹ. Mỹ thì ít nhất họ tôn trọng nhân quyền. Những giai đoạn trước thì có phân biệt chủng tộc, phân biệt người giàu người nghèo nhưng bây giờ kinh tế đi lên thì họ đã khác xa rồi. Nhiều người vẫn chưa nhận ra điều này, vẫn mơ hồ ở chỗ đấy, không thấy rõ sự khác nhau dù cùng đồng chất, nhưng Trung Quốc vẫn có bản chất riêng đó là bá quyền nước lớn."
Bài nói chuyện của ông Lưu Á Châu tuy đã được đọc cách đây gần 10 năm nhưng xem ra vẫn còn như mới. Trung Quốc cũng thế, sau bao năm biến đổi của lịch sử vẫn một mực tin rằng họ là tâm điểm của thế giới và Việt Nam làm gì thì cũng chỉ là chư hầu mà thôi.
|
|
|
|
|
|
Không thể thấy rõ, thấy hết… Trung Quốc ngay từ đầu
|
|
|
27/08/2010.
|
|
Dương Danh Dy
|
|
|
Còn ai bảo tôi ngu, tôi xin nhận và cám ơn. Xin nói không phải là để bào chữa cho sự kém cỏi của mình, ngay đến Khorutsov, nhân vật nổi tiếng một thời của Liên Xô cũ đã phải cay đắng thốt lên: “chỉ có những thằng ngu mới tin được Trung Quốc” sau khi bị họ lừa một cách vô cùng khôn khéo! Và không ít người Mỹ cũng đã ăn phải quả đắng của Trung Quốc đấy!
Cho nên nói rằng, ngay từ đầu đã hiểu ngay, hiểu sâu, hiểu hết ..Trung Quốc không bị hớ với họ chỉ là thể hiện sự không hiểu gì về Trung Quốc thôi.
Anh bạn mới quen, nhưng có lẽ vì cũng là dân cùng nghiệp nên đã lặng lẽ tỏ vẻ tán đồng.
|
|
|
|
|
|
Khi tướng Giáp thở dài ngay giữa Trung Nam Hải...
|
|
|
|
|
Cuối đời, tướng Giáp đã có những việc làm đáng ghi nhận. Ông đã nhiều lần nêu rõ «Vụ án siêu nghiêm trọng Tổng Cục II, T4», mới đây ông lên tiếng ca ngợi và bênh vực Trung tá Vũ Minh Ngọc «đã dũng cảm, ngay thẳng nói lên sự thật», ông cũng từng 3 lần lên tiếng phản đối và đòi chấm dứt ngay việc khai thác bauxite ở địa bàn chiến lược Tây nguyên.
Những lời hứa của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là «chúng tôi sẽ thực hiện những ý kiến quý báu của Đại tướng» và lời của ông Tổng bí thư Nông Đức Mạnh: «Xin Đại tướng yên tâm, chúng tôi đang kiếm chỗ để đưa cậu ta (Nguyễn Chí Vịnh) đi rèn luyện» chẳng qua chỉ là những lời hứa cuội của những người nói đó, rồi quên đó, rồi làm những việc trái ngược.
|
|
|
/B_rub_partitre>
|
|
|
 |